Sáng nay, cả bọn thất thiểu lếch xác vào lớp. Lý do thì ai cũng biết, được làm vệ sĩ “cao cấp” luôn đó. Thật tội cho những ai nằm trong top đội 1 và 2, họ đã ghi được một dấu ấn lịch sử vô cùng vĩ đại : hiến máu nhân đạo cho lũ muỗi háu đói. Linh Chi cười cười, nói :
- Nè, tớ bày cho bây giờ mấy cậu lấy bút đỏ vẽ vòng tròn quanh nốt ngứa. Càng sáng tạo ra hình vẽ thì trông mấy cậu càng đẹp trai đó.
Ừ, hai vấn đề này hoàn toàn trái ngược nhau mà, thế mà bọn nó cũng tin tưởng và làm theo cơ đấy.
15 phút sau…
Bọn nó chạy lại khoe “chiến tích” với lớp trưởng kèm theo lời dẫn mà đứa nào cũng gật đầu lia lịa và cho là đúng :
- Thêm mấy cái tia là có ông Mặt Trời, thêm mấy cánh hoa là có một bông hoa. Nhiều nốt ngứa tạo nên cả hệ Mặt Trời và một vườn hoa.
Thật bó tay với bọn này!
Alô, alô, mời em Nguyễn Linh Chi, học sinh lớp 10A lên phòng thầy hiệu trưởng có việc gấp, alô, alô, nhà trường nhắc lại….
Đợi cho bóng dáng “bạn lớp trưởng kính yêu” khuất dần sau dãy hành lang, cả lớp có được một dịp bày trò để chơi.
Và trò chơi lần này là…
Mạnh Hùng lấy cái dép của Quốc Đạt, cột vào cái giẻ lau bảng rồi trèo lên bàn vắt cái giẻ lau cùng với “em dép” qua cánh quạt trần. Cuối cùng nhờ Thế Bảo bật quạt lên, thế là dép của Quốc Đạt quay vòng vòng theo. Ai dè, dép vừa quay vừa tỏa ra ” một mùi hương thơm đến lạ kì” làm phe tóc dài chạy toán loạn. Đến đoạn cao trào, Linh Chi bước vào thì dép rớt xuống cái bộp.
Bỗng nhiên trong lớp 10A lần lượt phát ra những tiếng động đến rợn người.
Bốp…
Á…
Rầm…
Kèm theo tiếng gào thét kinh khủng phát ra từ miệng lớp trưởng :
- MẤY CẬU GIỎI LẮM! DÁM LÀM THẾ VỚI TỚ HẢ, HẢ, HẢ!!!!!
Mỗi khi lớp trưởng vắng nhà, đó sẽ là một dịp để cho các “thần dân” bày trò nghịch ngợm mà không phải nghe ” tiếng hát hay ho” của Linh Chi. Bọn nó đã ghi danh vào lịch sử son vàng của mình với những trò như sau :
- Lấy đèn điện làm nơi treo giẻ lau nhà. (và có lẽ như cái giẻ vẫn đang ở trên đấy vì không có đứa nào đủ cao để lấy xuống)
- Rèm cửa lớp dùng để lau tay sau khi ăn quà. (cả lớp được một dịp giặt rèm phải nói là cực kì tuyệt vời)
Hôm nay vừa đến lớp, Lệ Anh đã lao ngay lên bàn giáo viên để trịnh trọng mở đơn xin nghỉ học một ngày của Linh Chi. Tờ đơn nằm chễm chệ trên bàn giáo viên bỗng chốc trở nên nhăn nheo, nhàu nát trong bàn tay quỷ sứ của 39 đứa còn lại. Liếc mắt qua tờ đơn, Anh Nhật thoáng rùng mình khi tự tay cai trị ổ bạo động này trong một ngày.
Một ngày cơ đấy…
Quản lý bọn này chỉ cần 15 phút là đã phải lên trường xin phép về nhà nằm rồi chứ đừng nói là nguyên một ngày.
Lớp trưởng vắng một ngày thì lũ này sẽ được ví như ” chim sổ lồng”.
38 đứa cười rúc rích, mặt trông rất gian, đồng thanh :
- LINH CHI MUÔN NĂM!
….
Hắt-xì, hắt-xì,…
Linh Chi xoa xoa cái mũi đỏ chót của mình, không biết ai đang nhắc đến tên nhỏ nhỉ?
Nhớ mãi lớp chúng ta
Với tư cách là một lớp phó học tập gương mẫu, Anh Nhật giơ tay xung phong lên bảng kiểm tra bài cũ. Cậu cứ thản nhiên trả lời câu hỏi mà không hề để ý đến vẻ mặt hí hửng của cả bọn. Hóa ra bọn bá đạo đã dùng phấn viết thật to chữ OK lên ghế của cậu. Anh Nhật đang sung sướng với con điểm 10 tròn trịa, nên chẳng để ý, ngồi phịch xuống ghế.
Có chuyện hay ho rồi đây!
Mỗi lần Anh Nhật đứng dậy trả lời câu hỏi là lại có những tiếng bụm miệng cười. Cậu ngơ ngác như bò đội nón mà quên mất một điều bọn này đầu óc chứa rất nhiều âm mưu quái quỷ.
Giờ ra chơi…
Anh Nhật thong dong đi xuống căn tin. Lần này đến lượt cả căn tin nhìn cậu chằm chằm, bàn tán xôn xao. Một lúc sau, cậu được một phen méo mặt vì được một cậu bạn thương tình chỉ cho cái vết tích hoàng tráng ấy.
Anh Nhật với khuôn mặt ác quỷ bước vào lớp. Cả bọn biết âm mưu đã bại lộ, vội trưng ra bộ mặt vô (số) tội, dễ (bị) thương, làm như mình không liên quan. Đúng là ác quỷ đội lốt thiên thần.
Im lặng…
Im lặng…
Im lặng…
- Các cậu muốn bị trừ điểm thành tích không? Tớ rất sẵn lòng đấy!
Vừa kết thúc buổi học, cả bọn đã kéo nhau ra về. Hôm nay tự dưng ngẫu hứng rủ nhau cùng đi về để cho tăng thêm thứ gọi là sự thân thiết giữa bạn bè. Cả bọn vừa đi vừa cười nói rôm rả, những làn gió nhẹ thoảng qua khẽ làm tóc của lũ con gái giao động. Tiếng bước chân lộm cộm trên nền đá hoa. Một buổi trưa thanh bình!
Cho ta rút lại câu vừa nãy…
Buổi trưa thanh bình ư…
Hơi bị xa vời quá đấy…
Từ đằng xa, những đôi mắt của bọn nó đã sáng rực rỡ khi nhìn thấy “các em ổi” lủng la lủng lẳng trên mấy cành cây. Ngay lập tức từ miệng đứa nào cũng chảy ra một chất lỏng sóng sánh mà chúng ta quen gọi là…nước dãi!
Mạnh Hùng xoa xoa bụng, nơi cái bào tử đang gào thét dữ dội, nói :
- Đứa nào muốn ăn ổi, giơ tay!
Đồng loạt cả lũ giơ tay, vẻ mặt háo hức, chuẩn bị cho một kế hoạch.
Xin cho 15 phút để bàn bạc…
Xì xà xì xù …
Cuối cùng qua biểu quyết, Mạnh Hùng được giao cho một trọng trách cao cả là trèo lên cây và ném ổi xuống. Cậu thoăn thoắt trèo lên rồi đưa tay với lấy chùm ổi thứ nhất…
- Ném xuống cho tớ nào, cho tớ. Cả bọn nhao nhao hết cả lên
Mạnh Hùng ra kí hiệu im lặng, nói nhỏ :
- Suỵt, khẽ thôi, chủ nhà mà phát hiện ra là chết cả lũ đấy!Đứa nào đứa nấy tự biết điều mà ngậm miệng. Mạnh Hùng ném ổi xuống, cả bọn chen lấn nhau lấy. Nhưng có vẻ hôm nay ông trời không ưu ái cho bọn nó cho lắm nên con chó của chủ nhà đã phát hiện ra cả lũ nhờ tiếng động lúc nãy.
GRỪM, GRỪM, GÂU GÂU…
Cả lũ tái mét mặt, Mạnh Hùng vội nhảy xuống đất. Thật không may cái cổng của nhà đó lại không đóng, con chó lao ra, sủa ầm ĩ rồi đuổi theo. Tất cả thành viên lớp 10A hoảng hốt thật sự, chạy toán loạn. Cái này phải gọi là : ” Vì tính mạng nhỏ bé của mình nên quên bạn bè”. Con chó đâu chịu buông tha, cả bọn càng chạy nó càng đuổi theo để “bắt trộm”. Cuối cùng ông trời cũng thương tụi nó, con chó thấm mệt nên chạy về nhà. Tụi nó đứng thở dốc, Mạnh Hùng thì thảm thương hơn, đôi dép mới mua hôm qua của cậu giờ đã xước te tua. Mạnh Hùng khóc không thành tiếng. Trong thâm tâm, đứa nào cũng “giận” con chó.
Ơ, sao lại giận con chó. Nó làm đúng nghĩa vụ của mình mà!
Hôm nay cả bọn với gương mặt thảm sầu bước vào lớp…
Tâm trạng ”mỗi ngày đến trường là một niềm vui” chắc bị gió cuốn phăng đi rồi…
Mạnh Hùng mặt mày bí xị, miệng không thể nở ra một nụ cười tươi tắn như hằng ngày! Vì sao ư? Hôm qua, cậu đã được ” mẫu hậu” cho diện kiến “đồ long đao” do chính tay mẹ cậu bẻ ngoài bờ rào. “Em dép te tua” được yết kiến “mẫu hậu” trong trình trạng không thể thê thảm hơn.
Thảm !
Linh Chi buông một câu chạm đến nỗi đau xót xa của cả bọn :
- Hôm qua, chạy ma-ra- tông có giảm được kg nào không?
Hết thảm đến mếu!
Tiết Mỹ thuật…
- Hôm nay các em sẽ vẽ tranh đề tài tự do, vì vậy các em làm việc theo nhóm 4 để tìm ý tưởng thích hợp! Tiếng cô Trang vang lên.
Tụi nó cười khoái chí, liền quay ngang quay ngửa làm việc ngay. Ai cũng bàn tán xôn xao, tìm ý tưởng. Cô Trang vỗ vỗ tay rồi hỏi :
- Các em đã tìm được ý tưởng nào chưa?
- Em, em có ý tưởng rồi cô ơi!
- Nào, mời Thế Bảo.
- Dạ thưa cô ý tưởng của bọn em là nếu vẽ phong cảnh thì sẽ vẽ ở :
Nhà hoang.
Nghĩa địa.
…
Trời ơi, tôi có nghe nhầm không vậy nè.
Cô biết tính hay đùa của tụi nó nhưng cũng chưa nghĩ đến hoàn cảnh này bao giờ, cô sững người rồi nghiêm giọng :
- Thế Bảo, vào vấn đề chính đi!
Thế Bảo gãi đầu, phân bua :
- Thưa cô, đó ý kiến của nhóm em.
3 người trong nhóm còn lại cũng gật đầu lia lịa. Bó tay!
Soạt soạt…
Tiếng ngòi bút vẽ sột soạt trên tờ giấy A4…
Bây giờ trông đứa nào cũng chăm chú để làm theo lời cô dạy ” nhập tâm vào tranh”
…
15 phút sau…
Mấy đứa ở tổ 1 đã vẽ xong và háo hức đem tranh lên nộp. Cô giáo lấy tranh nhìn
Cô chấm điểm rồi phát bài về. Quốc Đạt xem bài vẽ của mình rồi kiến nghị :
- Cô ơi, bài của em đẹp thế mà sao cô không 10 điểm luôn ạ!Tiết 2…
Tiết này, cô giáo có việc nên cả lớp tự học bài và quyền quản lý ” ổ bạo động ” đương nhiên sẽ giao lại cho lớp trưởng. Cả lớp im phăng phắc, một phần vì học để chuẩn bị cho bài kiểm tra 1tiết, một phần là vì kinh hãi ” cây đồ long đao ” trong tay lớp trưởng.
Cứ tưởng một ngày yên bình sẽ trôi qua, ai dè…
Đúng như câu nói ” ai biết được đâu chữ ngờ “…
Nhớ mãi lớp chúng ta
Cẩn thận lôi từ trong cặp ra bì xoài xanh đã được rắc đều muối, Mạnh Hùng huých tay Quốc Đạt, hỏi nhỏ :
- Ăn không?
Quốc Đạt gật đầu lia lịa, miệng chảy nước dãi, bốc một miếng xoài lên ăn. Thế Bảo tinh mắt, thấy thế vội trưng cái khuôn mặt ngây thơ vô (số) tội kèm với đôi tay tự động chìa ra, ẩn ý :
- Cho tớ một miếng với!
Mạnh Hùng cười toe, phóng khoáng cho Thế Bảo một miếng xoài ngay mà không cần suy xét gì. Từ cái miệng ” đệ nhất ” của Thế Bảo, thông tin được truyền ra toàn lớp với một tốc độ nhanh chóng, làm cả lớp đều hướng mắt về chỗ Mạnh Hùng.
Đã đến mức này thì không cần giấu nữa, Hùng ta đặt luôn bì xoài lên bàn, ngoắc tay về phía cả bọn, nói khẽ :
- Muốn ăn thì lại đây!
Đứa nào đứa nấy miệng sóng sánh nước dãi, lao ngay đến bàn Mạnh Hùng, tiện tay bốc ăn luôn mà không hỏi ý chủ. Giờ thì không cần phân biệt chủ tớ, tụi nó liên tục ngốm. Cái vị chua chua của xoài cộng với vị mặn của muối làm cả lũ cứ muốn ăn mãi thôi. Mạnh Hùng được phen méo mặt vì cậu chẳng ăn được miếng nào cả, toàn bộ là lũ kia ăn hết. Ăn xong, cả bọn thản nhiên về chỗ ngồi, để lại tàn tích cho chủ dọn. Mạnh Hùng sa sầm mặt mày, đã không ăn được miếng nào thì thôi đằng này còn phải dọn ” bãi chiến trường ” của bọn nó nữa chứ! Đúng là mấy bữa nay, hình như số đen cứ bám riết lấy cậu thì phải.
Hôm nay tự nhiên nổi hứng rãnh rỗi, Khánh Ly lôi cái xe đạp từ trong nhà ra, cưỡi đến trường.
Nhớ mãi lớp chúng ta
Oa, không khí thật trong lành!
Vừa đi Khánh Ly vừa chiêm ngưỡng vẻ đẹp của buổi sáng ban mai. Hít một hơi thật sâu, trên khóe môi nở ra một nụ cười tươi tắn, Khánh Ly gắng đạp thật nhanh để mau mau đến trường.
Một ngày mới đang đón chờ nhỏ…
Nhớ mãi lớp chúng ta
4 tiết học trôi qua nhanh chóng, Khánh Ly vội chạy thật nhanh xuống nhà giữ xe, mau chóng đưa vé cho bác bảo vệ, dắt xe ra và đi về cùng con ngựa sắt yêu quý màu xanh da trời. Khác hẳn với dòng người hối hả, Khánh Ly đạp thật chậm để có thể cảm nhận sự vội vã, tấp nập của mọi người.
Hàng cây dần hiện ra trước mắt nhỏ. Màu vàng của lá như tô điểm vào sắc đẹp vốn có của thành phố. Những chiếc lá cứ rơi, nhẹ nhàng đáp xuống đất, rồi lần lượt bị gió cuốn đi. Tất cả tạo nên một khung cảnh lãng mạn như trong mấy bộ phim Hàn Quốc mà các bạn teen mê tít. Thường thì nhân vật nữ chính đi bộ cùng nhân vật nam chính dưới hàng cây vào mùa thu, rồi thì sẽ có nhiều khó khăn, gian nan, cách trở nhưng cuối cùng cả hai vẫn được ở bên nhau.
Đấy, hay thế cơ chứ!
Vừa mới đi qua cái cây thứ nhất, lá cũng rơi, nhưng không phải rơi bình thường, mà rơi như một…đống rác đổ xuống đầu nhỏ.
Người đầy lá, bây giờ nhìn nhỏ chẳng khác gì…người rừng mới về thành phố.
Gian nan, thử thách thực ra là một con đường đầy…ổ gà, ổ voi xen lẫn làm nhỏ vừa đi vừa phải lách qua bên này, lách qua bên kia để tránh. Đầu nhỏ bây giờ có thể nói là chóng mặt tột độ, như đang bay trên…mấy cây cột điện cao áp.
Cứ tưởng đã vượt qua được kiếp nạn nhưng…
RẦM…
Một cái ổ voi nằm chễm chệ trên mặt đường, nhỏ không chú ý nên…Xe nằm một nơi, người nằm một nơi, cặp nằm một nơi,…nói chung là tạo nên một quang cảnh vô cùng lãng xẹt.
Hôm nay Khánh Ly xui thật!
Sáng hôm nay là một buổi sáng tuyệt vời. Trời đẹp, quang cảnh đẹp, nắng đẹp, mây đẹp,… nói chung là ngày đẹp.
Giờ chúng ta hãy đi điều tra xem hôm nay có thực sự là một ngày tốt lành hay không?
Tại căn cứ 10A…
Trừ Khánh Ly và Linh Chi ra thì toàn bộ phe tóc dài và phe tóc…ngắm trong lớp đang nhìn nhau bằng ánh mắt hình viên…kẹo như có thù hằn từ kiếp trước. Xích mích ư? Đúng đấy, vậy lý do là gì?
Một cái lý do không thể vớ vẩn hơn, chỉ vì lũ con trai được nhiều hơn lũ con gái …1cái bánh. Hai bên tính vốn đã không thích nhân nhượng, đã vậy còn gặp tình huống này nữa. Sau mấy ngày “trằn trọc không ngủ”, bọn nó đã đi đến kết luận cuối cùng :
…
…
Truyện được biên tập và post tại website: WWW.ThichTruyen.VN (Thích Truyện.VN)
…
GIAO CHIẾN!!!
Tình hình chuẩn bị “hang ổ” và “vũ khí” đã được thống kê như sau :
Bàn ghế được sắp thành một “chiến lũy” vô vùng chắc chắn cho 2 bên.
Mũ bảo hiểm. Có!
Chổi. Có!
Khăn bịt mặt. Có!
Hốt rác. Có!
Giấy nháp. Có!
…
HÀNH ĐỘNG!!
Nhớ mãi lớp chúng ta
Khánh Ly nở nụ cười rạng rỡ, đưa tay vẫy vẫy:
- Linh Chi ơi, tớ ở đây này.
Linh Chi chạy hồng hộc tới chỗ Khánh Ly, hỏi :
- Sao cậu không vào trước đi?
- Đi cả hai cho vui chứ sao!
Cả hai cười cười nói nói mà không nghĩ rằng sắp có một trận đại họa ập tới.
…
- TRỜI ƠI. CÁI GÌ THẾ NÀY?
Bụi bẩn từ trong lớp bay ra ngày một nhiều hơn, Khánh Ly nhăn mặt, ho sặc sụa. Linh Chi người đờ đẫn, nhìn cái quang cảnh “hoành tráng” trong lớp.Đứa nào cũng đội cái mũ bảo hiểm kèm với cái bịt mặt, ra sức quơ đại thứ gì đó để ném. Chổi, hốt rác, phấn, giấy,… bay tứ tung như mấy cái máy bay đồ chơi sắp hết pin chuẩn bị tiếp đất. Bàn ghế đổ lung tùng phèo, mấy bông hoa trong lọ được tận dụng nốt để làm “đạn” ném lại.
- MẤY CẬU LÀM CÁI TRÒ GÌ THẾ HẢ? CÓ DỪNG LẠI KHÔNG THÌ BẢO?
Nhớ mãi lớp chúng ta
- OA, trà sữa vừa mát lại vừa ngon nữa! Linh Chi reo lên.
Ngồi cạnh đó là Khánh Ly với ly trà sữa trên tay, miệng tươi hết cỡ nhưng trên khuôn mặt vẫn còn nét…bàng hoàng với …tình huống vừa nãy.
- Này, cầm lên lớp uống đi, tiện thể xem tụi nó trực nhật xong chưa.
- Ừ, đi!
…
Xùy, xùy…
Cả bọn được một phen méo mặt quá trời. Nhìn cái lớp chẳng khác nào cái bãi rác ngoài chợ. Phân công chí chéo một hồi thì cũng ai làm việc nấy. Nhưng đều cố gắng làm cho nhanh nhanh để Linh Chi không phàn nàn và…méc với cô.
- Mệt quá!
Quốc Đạt lau giọt mồ hôi trên trán, vắt khăn vào một cái chậu. Thế là xong rồi. Bây giờ lại phải bưng cái chậu này xuống dưới lầu đổ. Chán không chứ! Tự nhiên mặt Quốc Đạt gian hết bao giờ hết. Từ trên lầu đổ xuống luôn cho tiện, đỡ mỏi chân, lại tiết kiệm được thời gian nữa chứ. Cậu bưng chậu nước ra khỏi lớp, lại gần lan can và…
Linh Chi hớn hở, một tay cầm trà sữa, ríu rít trò chuyện cùng Khánh Ly thì…
ÀO…
Một dòng nước không kém phần mát lạnh…dội thẳng vào người Linh Chi. Đầu tóc và người đều ướt sũng nước. Nếu đây là nước sạch thì không nói làm gì, nhưng đây lại là nước do Quốc Đạt đổ xuống. Quốc Đạt miệng há hốc ra, nhân lúc đó cả lũ chạy ra và được thêm một biểu cảm khó đỡ trên mặt.
Khánh Ly hoảng hốt nhìn đứa bạn đang ướt như chuột lột, tay cầm một ly gồm hỗn hợp giữa trà sữa và nước…bẩn. Linh Chi đơ người, Khánh Ly vội đưa ngay con người xui xẻo này lên ngay lớp. Đi đến đâu thì thu hút được vô số ánh mắt hiếu kì của học sinh và…thầy cô.
Nhớ mãi lớp chúng ta
- Các em nói cho cô biết, ai đã bày ra trò này?
Cô Thảo với nét mặt nghiêm nghị nhìn lũ học trò đang cúi đầu hối lỗi. Linh Chi thì đưa ánh mắt thù hằn nhìn bọn nó. Ai đã làm nhỏ thành ra thế này chứ. Thật hết sức chịu nổi.
- Các em mau nói đi! Cô nói.
Bọn nó hơi luống cuống nhưng rồi sau đó 38 cái miệng liền hoạt động:
- Cô ơi, bạn Thế Bảo bày trò đó!
- Bạn Anh Nhật đó cô!
- Bạn Như Thiên đầu têu thưa cô!
- Cô hỏi bạn Lệ Anh đi, bạn đó làm đó cô.
- Cô đừng tin lời mấy bạn đó, Mạnh Hùng là người bày trò đầu tiên.
Lớp này thực sự rất “đoàn kết” và “yêu thương lẫn nhau”.
Tiết Văn…
Cô Huyền nhìn cả lớp bằng một ánh mắt sắc lém. Tụi nó im phăng phắc, cố giữ trật tự, thỉnh thoảng lại có vài đứa khẽ lấy tay quệt giọt mồ hôi trên trán. Giờ Văn lúc nào cũng thế, chẳng bao giờ sôi nổi như mấy giờ khác. Đơn giản là vì cô Huyền không thích lớp 10A, nói đúng hơn là cô không có mấy thiện cảm với những trò nghịch ngợm của bọn nó. Vì vậy, lúc kiểm tra bài như là cơn ác mộng với cả bọn, cô toàn cho những câu hỏi khó để hỏi nên đừng có mơ mà chạm đến con mười tròn trịa.
Nhớ mãi lớp chúng ta
Cái loa lủng la lủng lẳng trên cành cây bỗng nhiên không hẹn mà vang inh õi lên :
- Mời quý thầy cô lên phòng hội đồng để họp gấp, nhà trường nhắc lại…
Cô Huyền cho sách vào túi, kí nhanh vào sổ đầu bài, nói với lớp trưởng :
- Cho các bạn kiểm tra làm văn 10 phút.
Linh Chi cười để lộ ra hai hàm răng trắng bóc, đáp lại :
- Vâng, thưa cô.
Mặt Linh Chi ngày càng gian. Cuối cùng cơ hội phục thù đã đến, nhỏ đã chờ “thời cơ” này lâu lắm rồi. Đúng là “quân tử báo thù 10 năm chưa muộn”. Lũ bạn mặt mày tái mét khi nghĩ lại câu chuyện hồi sáng…
Thôi, thôi không nên nhắc lại ”quá khứ đau buồn” đúng không?
Linh Chi dõng dạc hô to :
- Cả lớp lấy giấy ra kiểm tra!
Sau “mệnh lệnh sặc mùi nguy hiểm” kia được tung ra, tất cả không ai bảo ai cùng đặt “em giấy” lên bàn.
- Cho các cậu 10 phút viết một bài văn tự do!
Lớp trưởng cười ma rãnh, đi xung quanh lớp để giám sát. Trông nhỏ lúc này chẳng khác nào một giám thị cả!
10 phút trôi qua…
Đứa nào đứa nấy đổ xô lên bàn giáo viên nộp bài, Linh Chi “an tọa” trên ghế, lấy bài ra chấm điểm.
Hãy cùng xem những bài văn của các “đệ nhất cao thủ viết văn” nào…
Bài văn 1:Bình luận câu tục ngữ “Uống nước nhớ nguồn”.Uống nước nhớ nguồn là khuyên chúng ta phải nên tiết kiệm nước, khi tắm phải từ từ, không được xối ào ào…
Bài văn 2: Tả cánh đồng lúa.
Quê em có một cánh đồng lúa rất đẹp. Hàng ngày em vẫn thường nhổ lúa chơi bán đồ hàng nhưng toàn bị các bác nông dân mắng. Em không hiểu vì sao các bác làm như vậy.
Bài văn 3: Tả giờ sinh hoạt cuối tuần.
“Tùng! Tùng! Tùng” ba tiếng trống vừa vang lên báo hiệu vào tiết bốn. Chúng em chạy sầm sập như có con ma lùa thẳng vào lớp, ai nấy đều thở hổn hển và nhìn cô như sắp có chuyện gì xảy ra.
…
Cả lũ cười sặc sụa, nhìn vẻ mặt nghệch ra của lớp trưởng. Cái bọn thật đúng là hết nói. Hóa ra bọn nó đang chơi khăm lại lớp trưởng. Bài kiểm tra viết như vậy thì làm sao Linh Chi dám đưa lại cho cô chứ. Nhỏ đành ngậm ngùi dẹp chuyện “trả thù” lại và cho bọn nó làm bài kiểm tra khác.